Sau khi bản in lần thứ nhất ra mắt vào trung tuần tháng 7 năm 1996. Tìm về bản sắc văn hoá Việt Nam đã được đông đảo bạn đọc nhiệt tình hưởng ứng.
Liên tục trong vòng bốn tháng, tên sách thường xuyên xuất hiện trong danh sách 10 cuốn sách loại khảo cứu bán chạy nhất theo xếp hạng của FAHASA do báo “tuổi trẻ chủ nhật” công bố. Nhiều bạn đọc từ khắp nơi trong nước và Việt kiều ở nước ngoài đã gửi về động viên khích lệ, nhiều vị đã gửi cho chúng tôi cả những bài giới thiệu hoặc nhận xét đánh giá, những ý kiến trao đổi.
Sau 5 tháng, sách được tái bản với một số sửa chữa và thay đổi nhỏ. Số sách in lần thứ hai này về cơ bản đã hết từ đầu năm 1998. Mặc dù nhận được nhiều yêu cầu tái bản của bạn đọc, nhưng đến nay chúng tôi mới đáp ứng được vì, một mặt, do sự cố kỹ thuật, bản thảo điện tử đã bị xoá sạch ngoài ý muốn, mặt khác, do quỹ thời gian quá ít ỏi, việc tu bổ cuốn sách đã bị kéo dài và chỉ thực sự hoàn tất được vào giữa năm 2000, khi chúng tôi có được chút thời gian trong dịp đi thỉnh giảng tại Trường Đại học Quốc tế học Hàn Quốc (Seoul).
So với hai lần xuất bản trước, lần in này đã được sửa chữa và bổ sung khá nhiều, khiến cho sách được gia tăng cả về kích thước lẫn số trang. Sách in lần này dày 739 trong khổ 16x24cm, với 218 trang ảnh, hình vẽ, trong đó có 29 ảnh màu in trong 16 trang riêng đánh số bằng chữ cái từ A đến P; 38 bảng biểu; 11 mở rộng (bổ sung thêm 7) và 4 phụ lục (bổ sung thêm 3). Tài liệu tham khảo về cơ bản dừng lại ở đầu năm 1996 (Chúng tôi chỉ bổ sung thêm 16 tài liệu thật cần thiết).
Nhân dịp này,chúng tôi xin gửi đến bạn đọc trong và ngoài nước lời cảm ơn chân thành về sự đánh giá và ủng hộ to lớn cùng những trao đổi, góp ý mà các bạn đã dành cho cuốn sách. Thư từ xin tiếp tục gửi về địa chỉ: 705B Bùi Đình Tuý, Phường 12, Q. Bình Thạnh, TP. HCM hoặc theo đại chỉ e-mail: trannthem@cinet.vnnews.com.
Ở Việt Nam, với câu hỏi “Đàn Nam Giao là gì?”, một phiên dịch viên lâu năm trả lời: “đó là một loại đàn cổ”! Đưa khách tham quan Viện bảo tàng, một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp không trả lời nổi câu hỏi của một khách nước ngoài: “tại sao các ông vua Việt Nam ngày xưa mặc áo màu vàng?”. Không chỉ trong giao lưu trực tiếp, mà cả trong các ấn phẩm đủ loại, ta có thể gặp không ít những “lỗi văn hoá” rất đáng trách. Một cuốn an-bom ảnh giới thiệu về Huế mang nhan đề “Huế ngàn năm văn vật”, trong khi thành phố này mới có lịch sử ba trăm năm. Trong một bài giới thiệu “Trống đồng Ngọc Lũ” trên một tạp chí, dưới hình hoạ tiết người đánh chiêng có dòng chú thích là “nhà đánh trống”, còn dưới hình hoạ tiết người đánh trống thì lại chú thích là “Nhà giã gạo”….
Cuộc điều tra trong 1.800 thanh niên Tp. HCM thực hiện vào năm 1994 cho ta những con số giật mình: 39% không biết Hùng Vương là ai (trong đó có cả một số học sinh trường PTTH Hùng Vương); 49% không biết Trần Quốc Toản – người anh hùng trẻ tuổi trong cuộc kháng chiến chống Nguyên – Mông (có người cho Trần Quốc Toản là ông của Trần Phú); 64,6% không biết Trương Công Định – người anh hùng chống Pháp nổi tiếng của Nam Bộ (người thậm chí còn khẳng định ông là một trong 108 hảo hán Lương Sơn Bạc). riêng trong 468 sinh viên của 9 trường đại học được điều tra thì 44% không biết Chu Văn An – nhà giáo dục lớn đời Trần; 59% không biết Lương Thế Vinh – nhà toán học Việt Nam danh tiếng thế kỷ XV
Ở các nước công nghiệp tiên tiến, tình hình cũng không khá hơn: Ở Pháp, 30% thanh niên không biết Victor Hugo là ai. Với câu hỏi “Hitler là ai?”, có thanh niên Pháp đã trả lời: “một nhà văn tên tuổi!.
Mà không phải chỉ một vài người, mà có tới trên 50% trả lời sai, 30-40% thì trả lời không biết hoặc không quan tâm Ở Mỹ, có những thanh niên cho rằng cư dân Châu Mỹ La Tinh nói tiếng La Tinh, còn Toronto (một thành phố Nam Canada –láng giềng nước Mỹ) thì nằm ở Ý.
Tình hình này dẫn đến những hậu quả rất tai hại, nhất là vào thời điểm khi mà sự liên minh, liên kết quốc tế đang ngày càng mở rộng không ngừng. Sự giao lưu quốc tế này bây giờ không còn giới hạn ở phạm vi quan hệ giữa các dân tộc, quốc gia, mà đang ngày càng thâm nhập vào từng ngõ ngách. Trong bối cảnh những biến động lớn về chính trị - xã hội trên phạm vi toàn thế giới, sự quan tâm đến văn hoá và văn hoá dân tộc đang trở thành một vấn đề quốc tế nóng bỏng. Người ta nhận thấy rằng kinh tế ngày càng phát triển thì hố ngăn cách giữa các nước giàu nghèo càng làm căng thẳng thêm các mâu thuẩn xã hội, các hiểm hoạ có tính chất toàn cầu càng gia tăng, thậm chí có nguy cơ đe doạ đến sự tồn vong của văn minh nhân loại. Theo UNESCO, một trong những nguyên nhân quan trọng của tình hình trên là trong các chương trình phát triển quốc gia cũng như quốc tế của mấy thập kỷ vừa qua, người ta chỉ chú trọng đến các mục tiêu phát triển kinh tế tách rời khỏi môi trường văn hoá, trong khi chính Văn Hoá mới là yếu tố chiếm vị trí trung tâm và đóng vai trò điều tiết của phát triển. Các kế hoạch phát triển không chú ý đến yếu tố văn hoá sớm muộn đều dẫn đến thất bại.